Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Văn Nghĩa
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã là thành viên của violet rồi, mời đăng nhập ở ngay phía bên trái. NghiaNT xin cảm ơn quý vị.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã là thành viên của violet rồi, mời đăng nhập ở ngay phía bên trái. NghiaNT xin cảm ơn quý vị.
Luật Armtrong

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Nghĩa (trang riêng)
Ngày gửi: 18h:24' 14-04-2011
Dung lượng: 36.5 KB
Số lượt tải: 15
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Nghĩa (trang riêng)
Ngày gửi: 18h:24' 14-04-2011
Dung lượng: 36.5 KB
Số lượt tải: 15
Số lượt thích:
0 người
ARMSTRONG
I. HỆ LUẬT DẪN ARMSTRONG (Armstrong inference rule):
Người ta thường dùng F để chỉ tập các phụ thuộc hàm của lược đồ quan hệ Q. Ta có thể đánh số các phụ thuộc hàm của F là f1, f2, .., fm. Quy ước rằng chỉ cần mô tả các phụ thuộc hàm không hiển nhiên trong tập F (các phụ thuộc hàm hiển nhiên được ngầm hiểu là đã có trong F).
1. Phụ thuộc hàm được suy diễn logic từ F
Nói rằng phụ thuộc hàm X → Y được suy diễn logic từ F nếu một quan hệ r thỏa mãn tất cả các phụ thuộc hàm của F thì cũng thỏa phụ thuộc hàm X → Y. Ký hiệu F|= X → Y. Bao đóng của F ký hiệu F+ là tập tất cả các phụ thuộc hàm được suy diễn logic từ F.
* Các tính chất của tập F+
1. Tính phản xạ: Với mọi tập phụ thuộc hàm F+ ta luôn luôn có F ⊆ F+
2. Tính đơn điệu: Nếu F ⊆ G thì F+ ⊆ G+
3. Tính lũy đẳng: Với mọi tập phụ thuộc hàm F ta luôn luôn có (F+)+ = F+. Gọi G là tập tất cả các phụ thuộc hàm có thể có của r, phần phụ của F ký hiệu F-
= G - F+
Chứng minh
1. X → Y ∈ F ⇒ r thỏa X → Y ⇒ X → Y ∈ F+
2. Nếu X → Y là phụ thuộc hàm thuộc F+ ta phải chứng minh X → Y thuộc G+
Giả sử r thỏa tất cả các phụ thuộc hàm của G (1)
⇒ r thỏa tất cả phụ thuộc hàm của F vì F ⊆ G
⇒ r thỏa phụ thuộc hàm X → Y (2) (vì X → Y∈F+)
(1) và (2) ⇒ X → Y ∈ G+
⇒ F+ ⊆ G+
3. F ⊆ F+ (tính phản xạ) ⇒ F+ ⊆ (F+)+ (1)
Nếu X → Y ∈ (F+)+ (2)
⇒ X → Y ∈ F+ thật vậy: (3)
Giả sử r thỏa tất cả các phụ thuộc hàm của F (4)
⇒ r thỏa tất cả các phụ thuộc hàm của F+ (theo định nghĩa)
⇒ r thỏa tất cả các phụ thuộc hàm của (F+)+ (theo định nghĩa)
⇒ r thỏa X → Y (vì (2)) ⇒ X → Y ∈ F+
(1) và (3) ⇒ (F+)+ = F+
2. Hệ luật dẫn Armstrong :
Hệ luật dẫn là một phát biểu cho biết nếu một quan hệ r thỏa mãn một vài phụ thuộc hàm thì nó phải thỏa mãn phụ thuộc hàm khác.
Với X,Y,Z,W là tập con của Q+. r là quan hệ bất kỳ của Q. Ta có 6 luật dẫn sau:
1. Luật phản xạ (reflexive rule): thì X (Y
2. Luật trưởng (augmentation rule): X → Y ⇒ XZ → YZ
3. Luật hợp (union rule): X → Y, X → Z ⇒ X → YZ
4. Luật phân rã (decomposition rule): Cho X → YZ ⇒ X → Y và X ( Z
5. Luật bắc cầu (transitive rule): Nếu X → Y, Y → Z ⇒ X → Z
6. Luật Tựa bắc cầu (pseudo transitive rule): Nếu X → Y, YZ → W ⇒ XZ → W
Hệ tiên đề Armstrong (Armstrong’s Axioms) gồm 3 luật: (1), (2) và (5)
Chứng minh
Với t1,t2 là hai bộ bất kỳ của quan hệ r.
- Luật phản xạ: Ta có (t1.X = t2.X ⇒ t1.X = t2.X) theo định nghĩa suy ra X → X
- Luật thêm vào: giả sử có t1.XZ = t2.XZ (1)
⇒ t1.X = t2.X
⇒ t1.Y = t2.Y (do X → Y) (2)
⇒ XZ → Y (do (1) ⇒ (2))
- Luật hợp: giả sử có t1.X = t2.X (1)
⇒ t1.X = t2.X và t1.Z = t2.Z
⇒ t1.XZ = t2.XZ (2)
⇒ X → YZ (do (1) ⇒ (2))
- Luật phân rã: gỉa sử có: t1.X = t2.X (1)
⇒ t1.YZ = t2.YZ (do X → YZ)
⇒ t1.Y = t2.Y (2)
⇒ X → Y
I. HỆ LUẬT DẪN ARMSTRONG (Armstrong inference rule):
Người ta thường dùng F để chỉ tập các phụ thuộc hàm của lược đồ quan hệ Q. Ta có thể đánh số các phụ thuộc hàm của F là f1, f2, .., fm. Quy ước rằng chỉ cần mô tả các phụ thuộc hàm không hiển nhiên trong tập F (các phụ thuộc hàm hiển nhiên được ngầm hiểu là đã có trong F).
1. Phụ thuộc hàm được suy diễn logic từ F
Nói rằng phụ thuộc hàm X → Y được suy diễn logic từ F nếu một quan hệ r thỏa mãn tất cả các phụ thuộc hàm của F thì cũng thỏa phụ thuộc hàm X → Y. Ký hiệu F|= X → Y. Bao đóng của F ký hiệu F+ là tập tất cả các phụ thuộc hàm được suy diễn logic từ F.
* Các tính chất của tập F+
1. Tính phản xạ: Với mọi tập phụ thuộc hàm F+ ta luôn luôn có F ⊆ F+
2. Tính đơn điệu: Nếu F ⊆ G thì F+ ⊆ G+
3. Tính lũy đẳng: Với mọi tập phụ thuộc hàm F ta luôn luôn có (F+)+ = F+. Gọi G là tập tất cả các phụ thuộc hàm có thể có của r, phần phụ của F ký hiệu F-
= G - F+
Chứng minh
1. X → Y ∈ F ⇒ r thỏa X → Y ⇒ X → Y ∈ F+
2. Nếu X → Y là phụ thuộc hàm thuộc F+ ta phải chứng minh X → Y thuộc G+
Giả sử r thỏa tất cả các phụ thuộc hàm của G (1)
⇒ r thỏa tất cả phụ thuộc hàm của F vì F ⊆ G
⇒ r thỏa phụ thuộc hàm X → Y (2) (vì X → Y∈F+)
(1) và (2) ⇒ X → Y ∈ G+
⇒ F+ ⊆ G+
3. F ⊆ F+ (tính phản xạ) ⇒ F+ ⊆ (F+)+ (1)
Nếu X → Y ∈ (F+)+ (2)
⇒ X → Y ∈ F+ thật vậy: (3)
Giả sử r thỏa tất cả các phụ thuộc hàm của F (4)
⇒ r thỏa tất cả các phụ thuộc hàm của F+ (theo định nghĩa)
⇒ r thỏa tất cả các phụ thuộc hàm của (F+)+ (theo định nghĩa)
⇒ r thỏa X → Y (vì (2)) ⇒ X → Y ∈ F+
(1) và (3) ⇒ (F+)+ = F+
2. Hệ luật dẫn Armstrong :
Hệ luật dẫn là một phát biểu cho biết nếu một quan hệ r thỏa mãn một vài phụ thuộc hàm thì nó phải thỏa mãn phụ thuộc hàm khác.
Với X,Y,Z,W là tập con của Q+. r là quan hệ bất kỳ của Q. Ta có 6 luật dẫn sau:
1. Luật phản xạ (reflexive rule): thì X (Y
2. Luật trưởng (augmentation rule): X → Y ⇒ XZ → YZ
3. Luật hợp (union rule): X → Y, X → Z ⇒ X → YZ
4. Luật phân rã (decomposition rule): Cho X → YZ ⇒ X → Y và X ( Z
5. Luật bắc cầu (transitive rule): Nếu X → Y, Y → Z ⇒ X → Z
6. Luật Tựa bắc cầu (pseudo transitive rule): Nếu X → Y, YZ → W ⇒ XZ → W
Hệ tiên đề Armstrong (Armstrong’s Axioms) gồm 3 luật: (1), (2) và (5)
Chứng minh
Với t1,t2 là hai bộ bất kỳ của quan hệ r.
- Luật phản xạ: Ta có (t1.X = t2.X ⇒ t1.X = t2.X) theo định nghĩa suy ra X → X
- Luật thêm vào: giả sử có t1.XZ = t2.XZ (1)
⇒ t1.X = t2.X
⇒ t1.Y = t2.Y (do X → Y) (2)
⇒ XZ → Y (do (1) ⇒ (2))
- Luật hợp: giả sử có t1.X = t2.X (1)
⇒ t1.X = t2.X và t1.Z = t2.Z
⇒ t1.XZ = t2.XZ (2)
⇒ X → YZ (do (1) ⇒ (2))
- Luật phân rã: gỉa sử có: t1.X = t2.X (1)
⇒ t1.YZ = t2.YZ (do X → YZ)
⇒ t1.Y = t2.Y (2)
⇒ X → Y
 
0932406979





Các ý kiến mới nhất